Tôi chỉ có thể nói gọn như thế - một đứa trẻ vừa biết nói cũng chưa có vốn từ để hiểu nhiều hơn. Nó lặp lại: “Chai, chai” rồi đòi tôi đưa bàn tay kia. Cũng những vết chai sần ở đúng những chỗ của bàn tay bên này, ở ngón giữa, ngón áp út và ngón út. Bàn tay con nhỏ xíu, mềm mại, lọt thỏm trong bàn tay to bản và thô ráp của tôi.
Sờ một lúc, nó xòe bàn tay ra, lấy ngón tay chỉ vào rồi hỏi: “Đâu? Đâu?”. Tôi trả lời: “Con còn nhỏ nên chưa có. Mai mốt lớn lên con cũng có như ba hén!”. Nó nhìn tôi hồi lâu, gật gật đầu ra chiều cũng hiểu.
2. Ba tôi lên thành phố chơi, con gái tôi cứ quấn lấy ông nội. Ngồi trong lòng ông nội, nó cũng bắt ba tôi đưa bàn tay ra. Rồi nó kêu lên: “Chai, chai!”. Con bé sờ tiếp và liên tục kêu: “Đây! Đây!”. Mỗi tiếng “đây” của nó là một sự phát hiện: bàn tay ba tôi đầy những vết chai to, khô nẻ. Có chỗ còn bị nứt ra. Con bé lật cả hai bàn tay ông nó, mân mê những vết chai. Một lúc, nó chỉ tôi rồi nói: “Nội, ba, chai. Ba, chai”. Tôi hiểu nó muốn nói: “Ba con cũng có những vết chai như ông nội!”. Nhưng bàn tay ông còn to bản, thô ráp gấp nhiều lần so với bàn tay tôi. Tôi bỗng thấy mình trở nên bé bỏng trước ba tôi!
3. Nhưng con bé còn chưa biết đến những vết chai ở bàn chân của ông nội nó. Có nhiều vết nứt sâu, ngang dọc. Khi da khô, những vết chai trở nên cứng như vảy sừng, có thể lấy dao gọt từng mảnh mà không bị chảy máu. Hai bàn tay, hai bàn chân ấy in đầy dấu cần lao.
Con tôi cũng còn chưa biết bàn tay và bàn chân của bà nội nó, của ông ngoại, bà ngoại nó cũng đầy những vết nứt, những vết chai thô ráp. Những bàn tay, những bàn chân của một đời nhọc nhằn vì con, vì cháu; kết quả của nhiều năm đi chân trần làm lụng cực nhọc trên vườn dưới ruộng. Đó cũng là kết quả của nhiều năm không muốn và không thích ngồi không, lên chơi với cháu nội ngoại cũng chỉ vài ngày là đòi về...
4. Con ơi, chính từ những vết chai ấy của nội, của ngoại mà ba mẹ, các cô chú, cậu dì của con được nuôi dạy nên người. Đến lượt ba mẹ cũng vất vả để nuôi dạy con trở thành người có ích. Rồi mai này khi con lớn lên, con được làm mẹ...
Những vết chai sần mà nói lên biết bao điều thật tuyệt vời đấy con yêu...
NGUYỄN MINH HẢI
No comments:
Post a Comment