Friday, March 2, 2007

Nhật ký cuối năm

Sáng nay cu Tí bị trễ học, đúng ra là trễ giờ chào cờ đầu tuần. Quí tử của mình lẳng lặng gia nhập đội quân chừng hơn chục nhóc đi trễ tụ tập trước cổng trường đóng kín, chờ lễ chào cờ xong để vào trình diện đội cờ đỏ.

Tí nhìn ba với ánh mắt thầm trách móc. Chán thật, lúc nãy nếu mình liều vượt đèn đỏ ở ngã tư “Tia chớp” thì đã tránh được cú kẹt xe gần nửa tiếng nơi ngã ba “Bia đàn ông” rồi. Mẹ kiếp! Đường với sá.

Ngày... tháng... năm...

Ngồi trước tờ giấy khổ to hăng hái viết “Giải pháp cho vấn đề kẹt xe” rồi tắc tị cả tiếng đồng hồ. Khó thật! Giỏi giang như mình mà còn chưa nghĩ ra, hèn gì... Chạy qua bà Bảy “móm” mua về chai bia tươi và đĩa khô đuối làm sương sương lấy cảm hứng. Ra rồi: dậy sớm hơn 15 phút, bắt cu Tí và bé Út ăn sáng khi đang ngồi trên xe, đi khảo sát đường hẻm để tránh ngã ba “Siêu mỏng”... Tại sao các hội thảo về tình trạng ùn tắc giao thông lại không tổ chức ở quán bia tươi nhỉ? Hèn chi...

Ngày... tháng... năm...

Vừa hoàn thành xuất sắc hai bài thủ công, nhẹ cả người. Bé Út khen: “Ba làm cái cày giỏi quá, tụi bạn con chắc là lé mắt”. Chuyện! Ba mà làm con trâu còn giỏi hơn nhiều. Thắng Tí cười tít mắt: “Cái khăn ba thêu hết sảy, đẹp không thua gì đồ bán siêu thị. Cú này con 10 điểm là cái chắc”. Nhằm nhò gì con trai cưng, mẹ mày vẫn luôn miệng khen ba có hoa tay mà.

Ngày... tháng... năm...

Giải pháp chạy đường hẻm tránh kẹt xe của mình không phải lúc nào cũng hiệu quả. Sáng nay va vào một em ngồi ăn bún riêu phải xin lỗi trối chết. Kể ra cũng có hơi thất vọng khi phải nhìn cái khuôn mặt xinh xẻo kia lu loa mắng nhiếc với đôi môi gợi cảm còn vương vài cọng bún. Khổ, hẻm nhỏ như cái đuôi con thỏ mà còn xách ghế ngồi chần dần húp xì xoạp. Bé Út phán một câu xanh rờn: “Cô ấy còn dữ hơn cả mẹ!”. Con với cái, thật bất hiếu!

Ngày... tháng... năm...

Chiều nay phạm một lỗi lầm khó tha thứ. Bé Út phải chờ dài cổ ở nhà cô giáo dạy thêm môn văn trong khi mình lại say sưa bàn luận chuyên đề chống tham nhũng với thằng bạn cũ ở quán bia “Con gà quay”. Tham với chả nhũng! Tội nghiệp bé Út.

Ngày... tháng... năm...

Tối, vợ đi làm về càu nhàu: “Hôm nay toàn xui xẻo, máy tính ở cơ quan nhiễm vi rút búa xua, đi làm về quệt phải xe của một thằng mất dạy, đàn ông gì mà mồm miệng như hàng tôm hàng cá... Về tới nhà lại thấy một mớ chén bát vỡ. Đã bảo với anh là đừng bao giờ vừa rửa chén vừa làm thơ rồi mà anh vẫn chứng nào tật đó”. Tối nay lại phải nằm quay lưng rồi. Ghét mấy con vi rút, ghét cái thằng đàn ông quệt xe hồ đồ, ghét luôn cả thơ.

Ngày... tháng... năm...

Chiều cu Tí hỏi: “Ba ơi, “Mao ốc vị thu phong sở phá ca” nghĩa là gì?”. Khổ, đã thơ chữ Hán lại còn trừu tượng, đến thằng bố còn chịu chứ nói gì thằng con lớp 7. Tối, bé Út nhờ giải giùm bài toán đố “Hai vòi nước, một vòi chảy vào một vòi chảy ra...”. Nhức cả đầu, toán với đố! Nhức cả đầu! Lần đầu tiên mình gắt với con gái: “Toán gì mà rắc rối quá, con chạy vào nhà tắm nhà mình mà coi, vòi chảy vào còn chưa có nước lấy đâu mà chảy ra?”. Đợt này mình sẽ thủ theo cây bút và cuốn sổ, tranh thủ những lúc chờ đón con buổi trưa để viết bài dự thi “Giải pháp cho giáo dục”. Tại sao không?

Ngày... tháng... năm...

Hôm nay không xảy ra chuyện gì đặc biệt, sáu lần đưa và đón hai đứa nhóc như thường lệ không trễ phút nào, cà phê đầu hẻm sáng nay toàn nói chuyện bóng đá, mua cá không bị ươn, không bể cái chén nào... Một ngày yên ổn.

Ngày... tháng... năm...

Họp mặt lớp cuối năm như thường lệ. Đầy đủ hết, chỉ thiếu thằng Nam đang đi khảo sát thị trường ở châu Âu, thằng Đông đi tham quan nhà máy gì đó bên Nhật. Thằng Quang vẫn “nổ” như ngày nào. Cô bé mắt nai ngồi bàn trước, ngày xưa chê mình, giờ nghe đâu đang cặp kè với một giám đốc có nguy cơ mắc bệnh tiểu đường... Vài người hỏi han đến công việc của mình. Ô! Bận rộn lắm, quần quật suốt ngày không hết việc, tám chín giờ tối còn chạy ngoài đường...

Tối về lâng lâng say, lục tủ lấy tấm bằng đại học ra phủi bụi, ngắm nghía rồi lẩm bẩm: “Thôi, hi sinh đời bố...”.

PHƯƠNG LINH

No comments: