Friday, March 2, 2007

Giấc mơ hoa

Hôm qua tôi có giấc mơ hay hay sau khi chìm vào giấc ngủ sâu nhờ mấy chén rượu ngon trong lễ tất niên nhà hàng xóm. Giấc mơ đưa tôi đi xa đến nỗi gặp được cả ngài Đế Thích và được ông già râu tóc bạc phơ này năn nỉ đấu một ván cờ.

Tội nghiệp, cuộc sống cứ quay như chong chóng, ai cũng lo kiếm tiền nên không có thời gian hầu cờ ngài. Bàn cờ xinh xinh trên một tấm đá phẳng phiu láng lẩy, bồng bềnh bên những đám mây màu trắng đục, bên phải khách chơi cờ là bầu rượu hồng đào với hai chiếc chung to bằng trứng chim cút, bên trái ngài Đế Thích là ấm trà thơm ngào ngạt mùi hoa nhài và phía dưới kia là cả vũ trụ to gần bằng sân vận động Mỹ Đình.

Đế Thích chọn kiểu “pháo giăng” còn tôi chơi trò “ghểnh sĩ “. Sau một nước đi, ngài nhìn xuống dưới và chỉ cho tôi xem quả cầu màu xanh đang quay quanh trái cầu lửa đỏ rực. Tôi không tin lắm, nơi tôi đang sống sao mà bé thế, có khi còn bé hơn quả bưởi năm roi, nhìn mãi chẳng thấy đường ngập nước, phố kẹt xe, hoa tết nở sớm, siêu thị giảm giá và các danh hài chạy sô.

Đế Thích nhắc rằng đến lượt tôi phải đi cờ, tôi ngơ ngác hết nhìn ông già bạc phơ râu tóc lại nhìn xuống quả bưởi xanh đang quay quanh trái cầu lửa. Nó sắp quay hết một vòng mà chén rượu hồng đào tôi còn chưa cạn hết, ấm trà còn bốc khói thơm lừng! Đế Thích ơi, làm sao đủ thời gian để chơi với ngài hết một ván cờ? Ô, tôi phải về thôi, về để kịp lột những tờ lịch cuối của năm sau.

Tôi nhảy xuống, chơi vơi trong khoảng không thăm thẳm và rồi tôi tỉnh dậy. Ngoài đường tiếng còi xe inh ỏi và chiếc tivi tôi quên chưa kịp tắt đang phát chương trình “Vui là chính”.

No comments: